Bài Hát Tuổi Thơ | Song of Childhood| Lied Vom Kindsein – Peter Handke

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ
Nó bước đi với cánh tay đung đưa,
muốn dòng suối là một dòng sông,
dòng sông là dòng nước lũ,
và vũng nước là biển.

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
nó không biết rằng nó là một đứa trẻ,
mọi thứ đều có linh hồn,
và tất cả những linh hồn là một.

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
nó không có ý kiến ​​về bất cứ điều gì,
không có thói quen,
nó thường ngồi xếp bằng,
rồi chạy đi,
có một cái xoáy trên đầu
và không làm điệu khi được chụp hình

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
Đó là lúc cho những câu hỏi này:
Tại sao tôi là tôi, mà không là bạn?
Tại sao tôi ở đây, mà không ở đó?
Thời gian bắt đầu khi nào, không gian kết thúc ở đâu?
Cuộc sống dưới ánh mặt trời có chỉ là một giấc mơ?
Những gì tôi nhìn thấy, nghe thấy và ngửi thấy
không chỉ là ảo ảnh về một thế giới trước một thế giới?
Cái ác có thật?
Người ác có tồn tại không?
Tại sao tôi, vốn là tôi
lại không hiện hữu trước khi tôi trở thành,
và một ngày nào đó, tôi, vốn là tôi
sẽ không còn là tôi nữa?

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
Nó mắc nghẹn bởi rau bina, đậu Hà Lan, bánh gạo,
và súp lơ hấp,
và ăn tất cả những thứ đó lúc này, và không chỉ vì nó phải làm như thế.

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
nó một lần tỉnh dậy trên một chiếc giường lạ,
và cứ như vậy lần nữa, lần nữa,
Khi ấy nhiều người với nó trông thật đẹp
và bây giờ may ra chỉ còn một số

Nó đã hình dung rất rõ về Thiên đường,
còn bây giờ may ra chỉ đoán,
không thể hiểu nổi cái-không-gì-cả,
và hôm nay rùng mình khi nghĩ đến.

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
Nó đã chơi với tất cả nhiệt tình,
và giờ đây cũng chừng ấy phấn khích
nhưng chỉ khi liên quan đến việc làm

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
Nếu ăn một quả táo, một mẩu bánh mì là đủ
Thì giờ đây vẫn vậy

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
Quả mọng lấp đầy bàn tay của nó bởi chỉ có quả mộng mới làm như thế,
thì giờ đây vẫn vậy
Quả óc chó tươi làm nó rát lưỡi,
thì giờ đây vẫn vậy
Đứng trên mỗi đỉnh núi,
nó khao khát một ngọn núi cao hơn,
và ở mọi thành phố,
Nó khao khát một thành phố lớn hơn,
thì giờ đây vẫn vậy
Nó với tay hái những quả anh đào trên những nhánh cây cao nhất
với sự hứng khởi giờ đây vẫn còn,
có sự nhút nhát trước người lạ,
thì giờ đây vẫn vậy
Nó đã chờ đợi trận tuyết đầu tiên,
thì giờ đây vẫn chờ như thế

Khi đứa trẻ còn là một đứa trẻ,
Nó ném cái gậy như một cây thương vào một cái cây,
Và nơi đó nó vẫn còn run rẩy đến ngày hôm nay.


Nguyên tác tiếng Đức. Phan Quỳnh Trâm dịch từ bản dịch tiếng Anh “Song Of Childhood” https://www.babelmatrix.org/works/de/Handke%2C_Peter-1942/Lied_Vom_Kindsein/en/42791-Song_of_Childhood

SONG OF CHILDHOOD

When the child was a child
It walked with its arms swinging,
wanted the brook to be a river,
the river to be a torrent,
and this puddle to be the sea.

When the child was a child,
it didn’t know that it was a child,
everything was soulful,
and all souls were one.

When the child was a child,
it had no opinion about anything,
had no habits,
it often sat cross-legged,
took off running,
had a cowlick in its hair,
and made no faces when photographed.

When the child was a child,
It was the time for these questions:
Why am I me, and why not you?
Why am I here, and why not there?
When did time begin, and where does space end?
Is life under the sun not just a dream?
Is what I see and hear and smell
not just an illusion of a world before the world?
Given the facts of evil and people.
does evil really exist?
How can it be that I, who I am,
didn’t exist before I came to be,
and that, someday, I, who I am,
will no longer be who I am?

When the child was a child,
It choked on spinach, on peas, on rice pudding,
and on steamed cauliflower,
and eats all of those now, and not just because it has to.

When the child was a child,
it awoke once in a strange bed,
and now does so again and again.
Many people, then, seemed beautiful,
and now only a few do, by sheer luck.

It had visualized a clear image of Paradise,
and now can at most guess,
could not conceive of nothingness,
and shudders today at the thought.

When the child was a child,
It played with enthusiasm,
and, now, has just as much excitement as then,
but only when it concerns its work.

When the child was a child,
It was enough for it to eat an apple, … bread,
And so it is even now.

When the child was a child,
Berries filled its hand as only berries do,
and do even now,
Fresh walnuts made its tongue raw,
and do even now,
it had, on every mountaintop,
the longing for a higher mountain yet,
and in every city,
the longing for an even greater city,
and that is still so,
It reached for cherries in topmost branches of trees
with an elation it still has today,
has a shyness in front of strangers,
and has that even now.
It awaited the first snow,
And waits that way even now.

When the child was a child,
It threw a stick like a lance against a tree,
And it quivers there still today.

LIED VOM KINDSEIN

Als das Kind Kind war,
ging es mit hängenden Armen,
wollte der Bach sei ein Fluß,
der Fluß sei ein Strom,
und diese Pfütze das Meer.

Als das Kind Kind war,
wußte es nicht, daß es Kind war,
alles war ihm beseelt,
und alle Seelen waren eins.

Als das Kind Kind war,
hatte es von nichts eine Meinung,
hatte keine Gewohnheit,
saß oft im Schneidersitz,
lief aus dem Stand,
hatte einen Wirbel im Haar
und machte kein Gesicht beim fotografieren.

Als das Kind Kind war,
war es die Zeit der folgenden Fragen:
Warum bin ich ich und warum nicht du?
Warum bin ich hier und warum nicht dort?
Wann begann die Zeit und wo endet der Raum?
Ist das Leben unter der Sonne nicht bloß ein Traum?
Ist was ich sehe und höre und rieche
nicht bloß der Schein einer Welt vor der Welt?
Gibt es tatsächlich das Böse und Leute,
die wirklich die Bösen sind?
Wie kann es sein, daß ich, der ich bin,
bevor ich wurde, nicht war,
und daß einmal ich, der ich bin,
nicht mehr der ich bin, sein werde?

Als das Kind Kind war,
würgte es am Spinat, an den Erbsen, am Milchreis,
und am gedünsteten Blumenkohl.
und ißt jetzt das alles und nicht nur zur Not.

Als das Kind Kind war,
erwachte es einmal in einem fremden Bett
und jetzt immer wieder,
erschienen ihm viele Menschen schön
und jetzt nur noch im Glücksfall,
stellte es sich klar ein Paradies vor
und kann es jetzt höchstens ahnen,
konnte es sich Nichts nicht denken
und schaudert heute davor.

Als das Kind Kind war,
spielte es mit Begeisterung
und jetzt, so ganz bei der Sache wie damals, nur noch,
wenn diese Sache seine Arbeit ist.

Als das Kind Kind war,
genügten ihm als Nahrung Apfel, Brot,
und so ist es immer noch.

Als das Kind Kind war,
fielen ihm die Beeren wie nur Beeren in die Hand
und jetzt immer noch,
machten ihm die frischen Walnüsse eine rauhe Zunge
und jetzt immer noch,
hatte es auf jedem Berg
die Sehnsucht nach dem immer höheren Berg,
und in jeder Stadt
die Sehnsucht nach der noch größeren Stadt,
und das ist immer noch so,
griff im Wipfel eines Baums nach dem Kirschen in einemHochgefühl
wie auch heute noch,
eine Scheu vor jedem Fremden
und hat sie immer noch,
wartete es auf den ersten Schnee,
und wartet so immer noch.

Als das Kind Kind war,
warf es einen Stock als Lanze gegen den Baum,
und sie zittert da heute noch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s