Tôi Vẫn Tưởng Tôi Không Thể Bị Tổn Thương | I Thought That I Could Not Be Hurt – Sylvia Plath

Sylvia Plath at the Smithsonian National Portrait Gallery

TÔI VẪN TƯỞNG TÔI KHÔNG THỂ BỊ TỔN THƯƠNG

Tôi vẫn tưởng tôi không thể bị tổn thương;
tôi vẫn tưởng tôi hẳn phải
trơ lì với sự đau đớn
miễn nhiễm với những quằn quại tinh thần
hay cơn thống khổ

Thế giới tôi, mặt trời tháng tư ấm áp
ý nghĩ tôi được điểm xanh điểm vàng
tâm hồn tôi tràn đầy niềm vui, nhưng vẫn cảm được
nỗi đớn đau sắc ngọt mà chỉ niềm vui
mới cầm giữ được

Linh hồn tôi bay vút lên trên những con mòng biển
chao liệng không kịp thở rất cao
ở trên không, giờ đây có vẻ như đang cọ đôi cánh vù
-vù của chúng vào chiếc mái màu xanh
của bầu trời.

Trái tim con người mới yếu đuối làm sao-
một nhịp đập rộn ràng, một thứ gì run rẩy
một nhạc cụ mỏng manh bằng thuỷ tinh, có thể khóc,
hay ca hát.

Rồi đột nhiên, thế giới của tôi chuyển sang màu xám.
và bóng tối xoá sạch niềm vui của tôi,
chỉ còn lại một khoảng trống tẻ nhạt và đau đớn
nơi đôi bàn tay bất cẩn vươn ra phá huỷ

chiếc lưới hạnh phúc bằng bạc của tôi.
Đôi bàn tay khi ấy đã ngừng lại trong kinh ngạc,
bởi, yêu thương tôi, chúng đã khóc khi thấy
những phế tích tả tơi của bầu-
trời tôi.

(Trái tim con người mới yếu đuối làm sao-
một nhịp đập rộn ràng, một thứ gì run rẩy
một nhạc cụ mỏng manh bằng thuỷ tinh, có thể khóc,
hay ca hát.)


Phan Quỳnh Trâm dịch từ nguyên tác tiếng Anh của Sylvia Plath
https://www.brainpickings.org/2015/07/03/sylvia-plath-letters-home-first-tragic-poem/

I THOUGHT THAT I COULD NOT BE HURT

I thought that I could not be hurt;
I thought that I must surely be
impervious to suffering —
immune to mental pain
or agony.

My world was warm with April sun
my thoughts were spangled green and gold;
my soul filled up with joy, yet felt
the sharp, sweet pain that only joy
can hold.

My spirit soared above the gulls
that, swooping breathlessly so high
o’erhead, now seem to brush their whir-
ring wings against the blue roof
of the sky.

(How frail the human heart must be —
a throbbing pulse, a trembling thing —
a fragile, shining instrument
of crystal, which can either weep,
or sing.)

Then, suddenly my world turned gray,
and darkness wiped aside my joy.
A dull and aching void was left
where careless hands had reached out to destroy

my silver web of happiness.
The hands then stopped in wonderment,
for, loving me, they wept to see
the tattered ruins of my firma-
ment.

(How frail the human heart must be —
a throbbing pulse, a trembling thing —
a fragile, shining instrument
of crystal, which can either weep,
or sing.)

2 thoughts on “Tôi Vẫn Tưởng Tôi Không Thể Bị Tổn Thương | I Thought That I Could Not Be Hurt – Sylvia Plath

  1. Mới thấy bên này dịch Sylvia Plath lại thấy bên kia dịch Ted Hughes. Không khỏi tự hỏi tình cờ hay có dự tính trước. Đùa chơi thôi, có dự tính hay tình cờ cũng chẳng quan trọng.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s