Kỷ luật

Người ta nói bộ râu của Nietzsche (khi còn trẻ, tất nhiên) chính là hiện thân của kỷ luật Trong bài phỏng vấn Vargas Llosa mà tôi đã dịch một cách có kỷ luật (trong giờ làm việc) ông nói: cảm hứng cũng đến từ kỷ luật Tôi, để tiêu hoá được nỗi khổ của … Continue reading Kỷ luật

Metapoem

B: anh, em định làm một bài thơ bắt đầu như thế này: “Tôi nhớ những nỗi buồn hồi mười lăm mười sáu tuổi...” Anh thấy sao? K: cũ quá. B: anh chưa biết phần sau mà. K: nhưng dù sao thì cũng không nên bắt đầu bằng một câu thơ cũ như vậy. B: … Continue reading Metapoem

Bốn bài thơ – Alberto Caeiro (Fernando Pessoa)

Lời giới thiệu: Alberto Caeiro, cũng chính là Fernando Pessoa (1888-1935), không phải chỉ là nhà thơ lớn nhất của Bồ Đào Nha mà còn là một trong những tài năng và nhân cách lạ lùng nhất trong trong lịch sử văn học thế giới. Cả đời, ông sống một cách khiêm tốn và thầm … Continue reading Bốn bài thơ – Alberto Caeiro (Fernando Pessoa)

Cut & Paste

Những lúc như thế này Tôi muốn làm thơ Tôi biết tôi có thể làm được thơ Tôi biết. tôi biết. tôi biết Tôi không thể nghe.thấy.sờ.ngửi.nếm Tôi chỉ có thể cảm nó – như hồn ma – lẩn quất đâu đây Tôi vẫn chưa biết tôi sẽ viết gì Nhưng bạn thấy đấy: đây … Continue reading Cut & Paste

Nhớ, 301 km/h – Phan Quỳnh Trâm

(Blue Mountain, 01-2009)   K., gửi cho B. vài viên thuốc ngủ K. chưa cần tới B. sẽ gửi lại K. một gói thuốc rưỡi B. chưa kịp hút B. không cần thuốc lá B. chỉ cần ngủ để mai còn có sức đi làm.   tối qua xe cảnh sát đuổi theo và buộc … Continue reading Nhớ, 301 km/h – Phan Quỳnh Trâm

Dẫn Nhập Vào Thơ – Billy Collins

BILLY COLLINS (1941~) Billy Collins sinh tại New York, tốt nghiệp tiến sĩ văn học tại Đại học California, Riverside; từ năm 1968, dạy văn học tại trường Lehman College cho đến ngày về hưu. Ông cũng là giáo sư thỉnh giảng tại nhiều đại học khác trên khắp nước Mỹ và Ireland. Ông được … Continue reading Dẫn Nhập Vào Thơ – Billy Collins

Melbourne, hoá kiếp cho ruồi – Phan Quỳnh Trâm

1. Russell Rd. sáu chiếc giường đơn ba, vắt vẻo trên đầu mơ giấc mơ té giếng. năm giờ sáng… tiếng: ngáy, đều nhịp cuối giường bên thở dài, rớt nhịp đầu giường này. 2. Droop St . bò thiết bảng. dĩa thịt trong bếp. dọn ra. dọn ra. nằm đó. nằm đó. - Ăn … Continue reading Melbourne, hoá kiếp cho ruồi – Phan Quỳnh Trâm

lá gồi

đúng 12 giờ đêm 1973-74 Los Angeles trời bắt đầu đổ mưa trên những chiếc lá gồi bên ngoài cửa sổ tiếng còi, tiếng pháo rồi tiếng sấm.   tôi đã lên giường từ 9 giờ tối. tắt đèn kéo chăn lên – sự hân hoan của họ, hạnh phúc của họ, tiếng cười thét … Continue reading lá gồi

Dấu/chữ (và ngược lại) | On words (and the reverse)

Dấu/chữ K. B. đọc B. đọc xuôi B. đọc ngược B. đọc từ trái qua phải B. đọc từ phải qua trái B. đọc từ đằng trước B. đọc từ đằng sau B. đọc chậm B. đọc mau B. đọc đoạn đầu B. đọc đoạn giữa B. đọc đoạn cuối B. mân mê B. ngắm … Continue reading Dấu/chữ (và ngược lại) | On words (and the reverse)

Chân dung một bài vè chưa thành – Phan Quỳnh Trâm

K. B. (lại) muốn làm thơ thơ B., tuyệt, không có chỗ cho Nguyễn Du, đương nhiên, không phảng phất mùi Thuý Kiều (hay tất cả những điều gì tương tự!) thơ B., sẽ không có cổ cồn, cà-vạt không Sartre không Kant không Descartes không Leibniz (hay rất nhiều những triết gia già mồm, … Continue reading Chân dung một bài vè chưa thành – Phan Quỳnh Trâm