Sự cay đắng của những nỗi niềm đơn độc (*) – Cioran

cioran
Emil Cioran (8 April 1911 – 20 June 1995)

Xem tiểu sử Cioran và bản dịch khác

Sự cay đắng của những nỗi niềm đơn độc (*)

1. Lịch sử của ý tưởng là lịch sử của sự cay đắng của những nỗi niềm đơn độc.

2. Mỗi ngày người yếm thế phải phát minh ra những lý do mới để tồn tại: hắn là nạn nhân của “ý nghĩa” của cuộc đời.

3. Thất bại trong cuộc sống, đó là tham dự vào thơ – mà không có sự hỗ trợ nào của tài năng.

4. Shakespeare: cuộc hò hẹn giữa một bông hồng và một cái rìu.

5. Khả năng chịu đựng của người Đức thật không có giới hạn, ngay cả trong sự điên loạn: Nietzsche chịu đựng mười một năm, Hölderlin, bốn mươi năm.

6. Khi những phương thức thể hiện bị sáo mòn, nghệ thuật có khuynh hướng tiến về sự vô nghĩa, về một vũ trụ riêng tư khép kín. Một cơn rùng mình có thể hiểu được, dù là trong hội hoạ, âm nhạc hay trong thơ ca, đối với chúng ta, một cách chính đáng, là lỗi thời hoặc thô tục. Công chúng sẽ sớm biến mất; nghệ thuật sẽ sớm theo sau. Một nền văn minh bắt đầu với những thánh đường sẽ phải kết thúc bằng sự bí ẩn của chứng tâm thần phân liệt.

7. Ngay cả khi chúng ta cách xa thơ cả hàng ngàn dặm, chúng ta vẫn phụ thuộc vào nó bởi sự thôi thúc đột ngột phải gào lên – giai đoạn cuối cùng của thơ trữ tình.

8. Những câu cách ngôn được trau dồi chỉ bởi những ai đã từng biết nỗi sợ giữa các từ ngữ, nỗi sợ hãi bị sụp đổ với tất cả từ ngữ.

9. Trở nên “sâu sắc” mới dễ dàng làm sao: chỉ cần để mình chìm đắm vào chính những khiếm khuyết của mình.

10. Thứ có thể phân biệt chúng ta với tổ tiên chúng ta đó là sự hỗn xược của chúng ta đối với điều Bí Ẩn. Chúng ta thậm chí đã đổi tên nó: từ đó Sự Phi Lý được sinh ra…

11. Thủ đoạn của phong cách: cho những nỗi buồn tầm thường một cách nhìn khác thường, trang trí cho những nỗi bất hạnh nho nhỏ, mặc áo quần cho sự trống rỗng, hiện hữu bởi từ ngữ, bởi cách diễn đạt của một tiếng thở dài và sự mỉa mai!

12. Đối với những ai đã ngửi thấy mùi Chết; tiêu điều thay cái mùi của Lời Chúa!

13. “ – Hắn có tài, vậy mà chẳng ai quan tâm đến hắn. Người ta đã quên hắn.
– Cũng phải thôi, hắn đã không biết thực hiện những biện pháp đề phòng cần thiết để bị/được hiểu lầm.

14. Nhà thơ, một kẻ tinh quái biết tự vô cớ hành hạ bản thân, say sưa hiến dâng cho sự bối rối, tìm kiếm chúng bằng mọi phương tiện. Rồi sau đó, hậu thế ngây thơ sẽ thương xót hắn…

15. Hầu như tất cả những tác phẩm đều được hình thành từ những tia nhấp nháy của sự mô phỏng, từ những cú rùng mình đã được nghiên cứu và từ những xuất thần đã bị đánh cắp.

16. Trước khi là một sai lầm đáng kể, cuộc đời là một sự “thiếu sót của khẩu vị “ mà cả cái chết lẫn thơ ca đều không thể sửa được.

17. Trong những dằn vặt của trí tuệ có một sự đoan trang khó có thể được tìm thấy trong những dằn vặt của trái tim. Chủ nghĩa hoài nghi là một vẻ thanh lịch của sự lo âu.

18. Bi hài kịch của Môn Đệ: Tôi phải giảm thiểu tâm trí tôi thành tro bụi để có thể đi xa hơn những nhà đạo đức học, những kẻ chỉ đã dạy cho tôi bóp vụn nó…

19. Bí ẩn — chữ chúng ta dùng để đánh lừa kẻ khác, để thuyết phục bọn họ là chúng ta “sâu sắc” hơn bọn họ nhiều.

20. Đừng tin những ai quay lưng lại với tình yêu, tham vọng và xã hội. Họ sẽ trả thù vì đã từ bỏ chúng.

=====

(*) Nhan đề do người dịch đặt.

Phan Quỳnh Trâm dịch từ bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Rafael Panizo trong Cioran, Silogismos de Amargura, Tusquets editores, Barcelona, Barcelona, 1990; tham khảo thêm bản dịch tiếng Anh của Richard Howard trong Cioran, All Gall Is Divided, Arcade Publishing, New York 2012.

(Cả hai đều được dịch từ bản tiếng Pháp Syllogismes de l’amertume).

======

1. La historia de las ideas es la historia del rencor de los solitaries

2. El pesimista debe inventarse cada día nuevas razones de existir: es una víctima del «sentido» de la vida

3. Fracasar en la vida es acceder a la poesía —sin el soporte del ta- lento.

4. Shakespeare: cita entre una rosa y un hacha…

5. La capacidad de aguante de los alemanes no tiene límites; y ello hasta en la locura: Nietzsche soportó la suya once años, Hölderlin cuarenta.

6. Agotados los modos de expresión, el arte se orienta hacia el sin- sentido, hacia un universo privado e incomunicable. Todo estremecimiento inteligible, tanto en pintura como en música o en poesía, nos parece, con razón, anticuado o vulgar. El público desaparecerá pronto: el arte le seguirá de cerca. Una civilización que comenzó con las catedrales tenía que acabar en el hermetismo de la esquizofrenia.

7. Aun hallándonos a mil leguas de la poesía, dependemos de ella todavía por esa súbita necesidad de aullar —último estadio del lirismo.

8. Sólo cultivan el aforismo quienes han conocido el miedo en medio de las palabras, ese miedo a derrumbarse con todas las palabras.

9. Es fácil ser «profundo»: basta dejarse invadir por las propias taras.

10. Lo que nos diferencia de nuestros antepasados es nuestro descaro frente al Misterio. Lo hemos incluso desbautizado: así nació el Absurdo…

11. Superchería del estilo: dar a las tristezas habituales un cariz insólito, adornar las pequeñas desgracias, vestir el vacío, existir por la palabra, por la fraseología del suspiro o del sarcasmo !

12. Para quien haya respirado la Muerte, ¡qué desolación el olor del Verbo!

13. “— Tenía talento, sin embargo ya nadie se interesa por él. Se le ha olvidado.
— Es justo: no supo tomar todas las precauciones necesarias para ser mal comprendido.

14. El poeta: un espabilado que sabe atormentarse sin motivo, que se consagra con ardor a las perplejidades, que se las procura por todos los medios. Luego, la ingenua posteridad se apiada de él…

15. Casi todas las obras se componen de destellos de imitación, estremecimientos aprendidos y éxtasis robados.

16. Más que un error de fondo, la vida es una «falta de gusto» que ni la muerte, ni siquiera la poesía, logran corregir.

17. En los tormentos del intelecto hay una decencia que difícilmente encontraríamos en los del corazón. El escepticismo es la elegancia de la ansiedad.

18. Tragicomedia del discípulo: he reducido a polvo mi pensamiento para ir más lejos que los moralistas, quienes sólo me habían enseñado a desmenuzarlo…

19. Misterio—palabra de la que nos servimos para engañar a los de más, para hacerles creer que somos más profundos que ellos.

20. Desconfiad de quienes vuelven la espalda al amor, a la ambición, a la sociedad. Se vengarán de haber renunciado a ello.

=====

1. The history of ideas is the history of the spite of certain solitaries.

2. The pessimist has to invent new reasons to exist every day: he is a victim of the “meaning” of life.
3. Default on your life and you accede to poetry — without the prop of talent.

4. Shakespeare: the rose and the ax have a rendezvous.

5. German endurance knows no limits — even in madness: Nietzsche endured his eleven years, Hölderlin forty.

6. When modes of expression are worn out, art tends toward non-sense, toward a private and incommunicable universe. An intelligible shudder, whether in painting, in music, or in poetry, strikes us, and rightly, as vulgar or out-of-date. The public will soon disappear; art will follow shortly. A civilization which began with the cathedrals has to end with the hermeticism of schizophrenia.

7. When we are a thousand miles away from poetry, we still participate in it by that sudden need to scream — the last stage of lyricism.

8. The aphorism is cultivated only by those who have known fear in the midst of words, that fear of collapsing with all the words.

9. How easy it is to be “deep”: all you have to do is let yourself sink into your own flaws.

10. What distinguishes us from our predecessors is our offhandedness with regard to Mystery. We have even renamed it: thus was born the Absurd…

11. Fraudulence of style: to give the usual melancholies an unaccustomed turn, to decorate our minor miseries, to costume the void, to exist by the word, by the phraseology of the sarcasm or the sigh!

12. Once you have inhaled Death, what desolation in the odors of the Word!

13. “— He had talent; why does no one bother about him anymore? He’s been forgotten.
— It’s only fair: he failed to take precautions to be misunderstood.”

14. The poet: a sly devil who can torment himself at will, unearthing perplexities, obtaining them by every possible means. And afterward, naive posterity commiserates with him

15. Almost all works are made with flashes of imitation, with studied shudders and stolen ecstasies.

16. Before being a fundamental mistake, life is a “failure of taste” which neither death nor even poetry succeeds in correcting.

17. In the torments of the intellect, there is a certain bearing which is to be sought in vain among those of the heart. Skepticism is the elegance of anxiety.

18. Tragicomedy of the Disciple: I have reduced my mind to dust, in order to improve on the moralists who had taught me only to fritter it away…

19. Mystery — a word we use to deceive others, to convince them we are “deeper” than they are.

20. Beware of those who turn their backs on love, ambition, society. They will take their revenge for having renounced

Cioran, E. M. - Silogismos de la amargura

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s