Người Bộ Hành | El Peatón |The Pedestrian – Jaime Sabines

Image
Jaime Sabines (1926-1999)

 Xem tiểu sử Jaime Sabines

NGƯỜI BỘ HÀNH

Người ta nói, người ta đồn, người ta quả quyết,  trong những nơi hội họp  và những tiệc mừng, bởi ai đó hay bởi những người quen biết, Jaime Sabines là một nhà thơ lớn. Hay ít nhất cũng là một nhà thơ hay. Hay một nhà thơ đứng đắn, khả kính. Hoặc chỉ đơn giản, nhưng thật sự, là một nhà thơ.

Chuyện đến tai Jaime và làm hắn ta vui sướng. Thật tuyệt! Ta là một nhà thơ! Ta là một nhà thơ quan trọng! Ta là một nhà thơ lớn.

Ra đường, hay về nhà, hắn tin thế. Hắn cứ nghĩ như thế.  Nhưng ở ngoài đường, chẳng một ai, và ở nhà, càng tệ hơn nữa, nhận ra hắn là một nhà thơ.
Tại sao những nhà thơ lại không có một ngôi sao trên trán, không óng ánh sáng ngời, hay có hào quang tỏa ra hai bên tai?

Chúa ơi, Jaime nhủ. Ta phải là chồng, là cha, là một công nhân trong hãng xưởng, như bất kỳ ai khác, hoặc đi đứng, như bất kỳ ai khác. Một khách bộ hành.

Thế đấy! Jamie nhủ. Ta chẳng phải là một nhà thơ: ta là một khách bộ hành.

Và lần này thì hắn nằm ì trên giường với một niềm hạnh phúc ngọt ngào yên ả.

========
Phan Quỳnh Trâm dịch từ tiếng Tây Ban Nha với sự tham khảo từ bản dịch tiếng Anh của W.S. Merwin.

Xem Sabines đọc bài thơ này ở đây:

EL PEATÓN

Se dice, se rumorea, afirman en los salones, en las fiestas, alguien o algunos enterados, que Jaime Sabines es un gran poeta. O cuando menos un buen poeta. O un poeta decente, valioso. O simplemente, pero realmente, un poeta.

Le llega la noticia a Jaime y éste se alegra: ¡qué maravilla! ¡Soy un poeta! ¡Soy un poeta importante! ¡Soy un gran poeta!

Convencido, sale a la calle, o llega a la casa, convencido. Pero en la calle nadie, y en la casa menos: nadie se da cuenta de que es un poeta.
¿Por qué los poetas no tienen una estrella en la frente, o un resplandor visible, o un rayo que les salga de las orejas?

¡Dios mío!, dice Jaime. Tengo que ser papá o marido, o trabajar en la fábrica como otro cualquiera, o andar, como cualquiera, de peatón.

¡Eso es!, dice Jaime. No soy un poeta: soy un peatón.

Y esta vez se queda echado en la cama con una alegría dulce y tranquila.

THE PEDESTRIAN

It’s said, it’s rumored, it’s asserted in the salons and at celebrations by somebody, or a number of people in the know, that Jaime Jabines is a great poet. Or at least a good poet. Or a decent poet, respectable. Or simply, but really, a poet.

The word reaches Jaime and it makes him happy. How wonderful! I’m a poet. I’m an important poet. I’m a great poet.

Convinced of it, he goes out into the street, or comes home. Convinced of it. But nobody in the street realized that he’s a poet, and even fewer at home.
Why don’t poets have a star on the forehead, or shine in some visible way; or have a ray coming out of the ears?

My God, Jaime said. I have to be Papa, or a husband, or work in a factory like anybody else, or walk, like anybody else. A pedestrian.

That’s it, Jaime said. I’m not a poet, I’m a pedestrian.

And at that he lies on the bed with the sweet happiness of contentment.

Translated from Spanish into English by W.S. Merwin. From: Selected Poems of Jaime Sabines – Pieces of Shadow (1995)

Image

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s