I had a dream | Tôi đã có một giấc mơ – Phan Quỳnh Trâm

“Daylight leaks in, and sluggishly I surface
from my own dreams into the common dream”
Jorge Luis Borges

I HAD A DREAM

Last night I had a dream. It’s not that I did not dream the other nights but I particularly wanted to talk about the dream that I dreamt last night. I had to say “I had a dream” because if I said “I have a dream” then you would start thinking about Martin Luther King and there goes my short story. But now that I have mentioned it I think you’re thinking about Martin Luther King anyway and I wouldn’t be surprised if you already started humming “a song to sing” either. Never mind. In the beginning of the dream I was with a few friends (even though by the end those friends transformed to strangers). We wandered around a town that looked half like Rome and half like Barcelona (come to think of it, it must have been as a result of the facebook pictures of my friend’s European tour). The town was strange and beautiful and it wasn’t like anything I had seen before. As I was admiring the view, I heard my alarm clock ring and I knew I had to wake up to go to work. Half awake, still cuddling up under the quilt, I mumbled to myself: “Damn, I forgot to bring my camera to take some photos of the town, now how could I remember everything I’ve seen”.

TÔI ĐÃ CÓ MỘT GIẤC MƠ

Tôi đã có một giấc mơ đêm qua. Không phải tôi không từng nằm mơ những đêm khác nhưng tôi đặc biệt muốn nói về giấc mơ tôi mơ thấy đêm qua. Tôi phải nói “tôi đã có một giấc mơ” bởi vì nếu tôi nói “tôi có một giấc mơ” bạn sẽ bắt đầu liên tưởng đến Martin Luther King và thế là đi đoong câu chuyện của tôi. Nhưng bây giờ tôi đã nhắc đến Martin Luther King, tôi đoán là các bạn dù gì cũng đã nghĩ đến Martin Luther King rồi và tôi cũng sẽ chẳng ngạc nhiên chút nào nếu các bạn đang bắt đầu ngâm nga “a song to sing”. Cũng chả sao. Mở đầu giấc mơ tôi thấy tôi và một vài người bạn (mặc dù cuối giấc mơ họ lại biến thành những kẻ xa lạ). Chúng tôi tản bộ chung quanh một thị trấn trông nửa giống Rome nửa giống Barcelona (nghĩ lại nó có lẽ là kết quả của mấy bức ảnh trên facebook về chuyến du lịch Âu châu của một người bạn tôi). Thị trấn lạ và đẹp không giống bất cứ một thứ gì tôi từng thấy. Giữa lúc đang say sưa nhìn ngắm cảnh vật, tôi nghe tiếng chuông báo thức từ chiếc đồng hồ vang lên, tôi biết tôi phải thức dậy để đi làm. Quấn mình trong chăn ấm, nửa thức nửa ngủ, tôi lầm bầm tự nhủ: “Mẹ nó! Mình quên mang theo máy ảnh để chụp vài bức cái thị trấn ấy, bây giờ mình làm sao nhớ hết những gì mình đã thấy đây?”

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s