Mỹ Học Của Sự Im Lặng | The Aesthetics of Silence | La Estética del Silencio – Phan Quỳnh Trâm

Thơ,
là sự im lặng bên ngoài tầng 13 lúc 3 giờ chiều
như bản nhạc John Cage bốn phút ba mươi ba giây
mà tôi là đồng tác giả
với những nốt quạ chấm đen trên những dòng kẻ điện
những đám mây nằm ườn trên cao
những tàng cây nứng gió phía dưới
hay sự im lặng của tiếng quạt máy rù rù trong phòng ngủ
của tiếng nước nhỏ giọt trong phòng tắm
của những cuốn sách trên bàn đang tự chuyện trò
hay của những giọt mồ hôi đồng loã trên hai thân thể nhễ nhại
Sự im lặng lúc 3 giờ chiều không giống sự im lặng lúc 5 giờ sáng
Càng không giống sự im lặng lúc 12 giờ khuya
Sự im lặng lúc 3 giờ chiều là một sự im lặng ngắn ngủi giả vờ, trước khi bùng nổ
của bà mẹ ở nhà chờ những đứa con đi học về
của phút lắng tâm trước giờ đọc kinh cầu an
của những vở kịch một màn không-có-gì-ngoài-im-lặng của Beckett
của đoạn chuyển tiếp giữa hai chương trong một concerto
của phòng triển lãm nơi chỉ bày những trống không
và trống không
của người đàn ông đứng bên cạnh chiếc cassette đang mở trước ngôi mộ mới
ở một nghĩa trang một buổi chiều muộn
của vết thương ngỡ đã lành
của nỗi thống khổ ngỡ đã nguôi
của tiếng khóc ngỡ đã tắt…
Sự im lặng của nhà thơ đang dự cảm về một bài thơ mới
hay của cảm giác trắng tay khi bị bài thơ mới làm tước sạch
của tất cả những gì có thể được nói ra, gọi tên, mà không cần nữa
bởi âm thanh của lời nói phát ra là sự im lặng.
————–
Chú thích:
Nhan đề “Mỹ học của sự im lặng” mượn từ bài tiểu luận của Susan Sontag “The aesthetics of silence”.

 

THE AESTHETICS OF SILENCE (*)

Poetry
is the silence outside the 13th floor
of John Cage’s composition four minutes, thirty-three seconds
which I co-author
with the black raven notes on the electric lines
with the clouds sprawling high above
and the trees aroused with the wind underneath
or the silence of a spinning electric fan in the bedroom
of the sound of water dripping in the bathroom
of the books on the desk talking to themselves
or of the accomplice-sweat on two glistering bodies
The silence at three in the afternoon is unlike the silence at
five in the morning
Not in the least like the silence at midnight
The silence at three in the afternoon is a brief, pretentious
silence, before an explosion of grief
The silence of a mother waiting for her children to go home
from school
of the contemplating minutes before evening prayers
of having-nothing-besides-silence one-act plays of Beckett of the break between two movements in a concerto
of the galleries displaying only empty spaces
and empty spaces
of a man standing besides a playing cassette in front of a
new tomb
in a cemetery in one late afternoon
of the wound that was thought to be healed
of the anguish that was thought to subside
of the cries that were thought to fade out
The silence of a poet contemplating a new poem
72
Or of the feeling of empty-handedness when being stripped by the new poem
Of everything that can be said, named, but no longer needed for the sound of the uttered words is already silence.
(*) Title of an essay by Susan Sontag

LA ESTÉTICA DEL SILENCIO*

La poesía
es el silencio afuera del 13º piso
de la composición de John Cage de cuatro minutos, treinta y tres
segundos
la cual compongo junto
con las notas del cuervo en los cables eléctricos
con las nubes esparciéndose ariba en lo alto
y los árboles agitados por el viento allá abajo
o el silencio de un ventilador eléctrico girando en la recamara
del sonido de agua goteando en el baño
de los libros en el escritorio hablando entre ellos
o del sudor cómplice de dos cuerpos brillantes
El silencio a las tres de la tarde no es como el silencio a
las cinco de la mañana
Ni mucho menos como el silencio a medianoche
El silencio de las tres de la tarde es un breve, pretencioso
silencio, ante una explosión de dolor
El silencio de una madre esperando que sus hijos regresen a casa
después de la escuela
del esperado minuto antes de las oraciones vespertinas
de no tener nada sino silencio al lado de las obras en un acto de Beckett
del intermedio entre dos movimientos en un concierto
de las galerías exhibiendo solo espacios vacíos
y espacios vacíos
de un hombre detenido ante un cassette tocando frente a
una nueva tumba
en un cementerio al atardecer
de la herida que se pensaba cicatrizaría
de la angustia que se pensaba aminoraría
de los gritos que se pensaba iban a silenciarse
El silencio del poeta contemplando un nuevo poema
O del sentimiento de estar sin manos al ser desnudado
por el nuevo poema
De todo lo que puede decirse, nombrarse, pero ya no más requerirse

Porque ya es silencio el sonido de las palabras pronunciadas.

Translated into Spanish from English by Mario Licón Cabrera
* Título de un ensayo de Susan Sontag

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s