Nghĩa Trang Trong Tuyết | Cemetery in the snow | Cementerio En la Nieve – Xavier Villaurrutia

Image

Photo: Don Macauley – Cemetery coverd in snow

NGHĨA TRANG TRONG TUYẾT

Không gì so sánh được với một nghĩa trang trong tuyết.
Làm sao có thể đặt tên cho sắc trắng chồng lên màu trắng?
Bầu trời buông những tảng tuyết hờ hững
trên những nấm mồ,
và giờ đây tất cả những gì còn lại là tuyết nằm trên tuyết
như một bàn tay vĩnh viễn nghỉ ngơi trên chính nó.

Những con chim thích cắt ngang bầu trời,
để gây thương tích cho những hành lang không khí vô hình,
để tuyết được tự do,
nghĩa là để nó nguyên vẹn,
nghĩa là để nó rơi.

Bởi vì thật không đủ để nói rằng một nghĩa trang trong tuyết
giống như một giấc ngủ không mộng mị
hay như những con mắt ráo hoảnh.

Dù nó là cái gì đó giống như một thân thể ngái ngủ và vô cảm,
như một sự im lặng rơi trên một sự im lặng khác,
và như sự bền bỉ trắng xoá của lãng quên,
vẫn không có gì giống như một nghĩa trang trong tuyết!

Bởi vì tuyết, trên hết, là im lặng
thậm chí lặng im hơn cả những tấm mộ bia không còn sinh khí:
những đôi môi không còn thốt lên được một lời.

====

Phan Quỳnh Trâm dịch từ bản dịch tiếng Anh “Cemetery in the Snow” của Donald Justice in trong New Poetry of Mexico, do Octavio Paz tuyển và Mark Strand biên tập (New York: E.P. Dutton, 1970).
====
 

CEMETERY IN THE SNOW 

Nothing is like a cemetery in the snow.
What name is there for the whiteness upon the white?
The sky has let down insensible stones of snow
upon the tombs,
and all that is left now is snow upon snow
like a hand settled on itself forever.

Birds prefer to cut through the sky,
to wound the invisible corridors of the air
so as to leave the snow alone,
which is to leave it intact,
which is to leave it snow.

Because it is not enough to say that a cemetery in the snow
is like sleep without dreams
or like a few blank eyes.

Though it is something like an insensible and sleeping body,
like one silence fallen upon another
and like the white persistence of oblivion,
nothing is like a cemetery in the snow!

Because the snow is above all silent,
more silent still upon bloodless slabs:
lips that can no longer say a word.

 

CEMENTERIO EN LA NIEVE

A nada puede compararse un cementerio en la nieve.
¿Qué nombre dar a la blancura sobre lo blanco?
El cielo ha dejado caer insensibles piedras de nieve
sobre las tumbas,
y ya no queda sino la nieve sobre la nieve
como la mano sobre sí misma eternamente posada.

Los pájaros prefieren atravesar el cielo,
herir los invisibles corredores del aire
para dejar sola la nieve,
que es como dejarla intacta,
que es como dejarla nieve.

Porque no basta decir que un cementerio en la nieve
es como un sueño sin sueños
ni como unos ojos en blanco.

Si algo tiene de un cuerpo insensible y dormido,
de la caída de un silencio sobre otro
y de la blanca persistencia del olvido,
¡a nada puede compararse un cementerio en la nieve!

Porque la nieve es sobre todo silenciosa,
más silenciosa aún sobre las losas exangües:
labios que ya no pueden decir una palabra.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s