Meditation in an emergency | Trầm tưởng trong một tình trạng khẩn cấp – Phan Quỳnh Trâm

Meditation in an emergency[*]

I had a car accident tonight
the second one today
the first one I hit it on the rear left
and the second one, on the front right
the car in front of me reversed
(or I at least think it did — I am not quite sure)
I was in my car, talking on the phone with My Le Thi
and waiting behind a car in front of the gate to the car park
then it happened
the kid was driving with four young girls
trying to convince me that it was my fault
(at some point I was actually convinced — I didn’t trust myself either)
we exchanged driver licenses, phone numbers
and driving home
This is not the first time that I had an accident
I kinda got used to it
but the feeling is still unpleasant
I took a shower, combing my hair,
and thinking about all the dramas in my life
or at least in the recent years
This is nothing — I thought
Even if it was my fault, so what?
This is nothing compared to what I have done to my life
what I have done to my integrity, my honesty — morality is a luxury I can’t afford
what had happened, that month, that day, that morning, that hour
what will happen, God knows when.
I look out to the balcony through the dampness of the window….
My life, like my car, is a wreck
Who would give a shit about a wreck!
_________________________

[*]Title borrowed from a poem of Frank O’Hara.

Bản dịch tiếng Việt của Hoàng Ngọc-Tuấn

Trầm tưởng trong một tình trạng khẩn cấp

Tối hôm qua tôi dính vào một vụ đụng xe
hôm nay lại thêm một vụ nữa
vụ thứ nhất tôi đụng bên trái đuôi xe
và vụ thứ hai, đụng bên phải mũi xe
lùc đó chiếc xe đàng trước đang lùi lại
(hay ít nhất tôi đã nghĩ vậy — tôi cũng không chắc lắm)
tôi ngồi trong xe mình, đang nói chuyện qua phone với Mỹ Lệ Thi
và đang đợi sau một chiếc xe ở ngay cổng vào bãi đậu
rồi vụ đụng xe xảy ra
thằng nhóc đang chở bốn đứa con gái
nó ráng thuyết phục rằng đó là lỗi của tôi
(ở một điểm nào đó tôi quả thực cũng nghĩ vậy — tôi cũng chẳng tin mình)
sau khi trao đổi số bằng lái, số điện thoại
tôi lái xe về nhà
Đây không phải là lần đầu tiên tôi dính vào một vụ đụng xe
tôi cũng đã khá quen với điều đó
nhưng cảm giác vẫn không vui
Tôi đi tắm, chải tóc,
và nghĩ về tất cả những bi kịch trong đời tôi
hay ít nhất trong những năm gần đây
Vụ này chẳng nhằm nhò gì — tôi nghĩ
ngay cả nếu tôi có lỗi, thì đã sao đâu nào?
Vụ này chẳng nhằm nhò gì so với những gì tôi đã làm cho đời tôi
những gì tôi đã làm cho sự liêm sỉ của tôi, sự chân thật của tôi — đức hạnh là một món xa xỉ tôi không kham nổi
những gì đã xảy ra, tháng đó, ngày đó, buổi sáng đó, giờ đó
những gì sẽ xảy ra, chỉ có Trời mới biết khi nào
Tôi nhìn ra ngoài ban-công xuyên qua khung cửa sổ ẩm ướt
Đời tôi, cũng giống như chiếc xe của tôi, là một mớ xà bần
Ai dư hơi mà dính vào một mớ xà bần nhỉ!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s