Nhà Siêu Thực | The Surrealist – Jiordan Castle

NHÀ SIÊU THỰC

Người ta nói,
           Magritte cho rằng
                    tất cả những gì chúng ta thấy

che giấu một điều gì khác, rằng
          chúng ta luôn muốn thấy
                    những gì bị che khuất

sau những gì chúng ta thấy,
          & trong bức Tình Nhân
                    Thứ Hai của ông,

với đôi môi của họ
          có vẻ như
                    ép vào

nhau qua
          những bức khăn voan dày
                    Tôi không biết điều gì

muốn được che giấu
          khỏi tôi,
                    ngoài trừ có lẽ

Người mẹ đã khuất của Magritte, người
          đã chết vì dầm mình,
                    tự tử,

Xác của bà được kéo ra
          khỏi nước,
                    áo ngủ

quấn quanh
          khuôn mặt của bà. Tôi khâm phục
                    lời biện hộ

và sự căm phẫn của Magritte—
          ý tưởng là cái chết của mẹ ông
                    có ảnh hưởng đến

những bức tranh của ông, không
          những khuôn mặt bị che khuất
                    những khát khao mờ đục

không. Người ta cho
          rằng ông đã nói
                    những bức tranh của ông không che giấu

bất cứ điều gì, rằng chúng
          khơi gợi sự bí ẩn
                    & và rằng câu trả lời

cho câu hỏi
          Nó có nghĩa gì? là
                    không-gì-cả, bởi vì

sự bí ẩn không có nghĩa
          gì cả, bởi vì
                    sự bí ẩn là điều không thể được biết

Đôi khi
          một tấm khăn voan chỉ là một tấm khăn voan &
                    và đôi khi một tấm khăn voan là

tất cả những gì
          chúng ta mở ra
                    để có thể nhìn thấy tận tường.

Phan Quỳnh Trâm dịch từ “The Surrealist” của Jiordan Castle, trong The New Yorker: https://www.newyorker.com/magazine/2021/06/14/the-surrealist

THE SURREALIST

Magritte is said
          to have said that
                    everything we see

hides another thing, that
          we always want to see
                    what is hidden

by what we see,
          & in his second painting
                    of the lovers,

with their mouths
          seemingly
                    pressed against

each other’s through
          thick white veils,
                    I don’t know what is

meant to be hidden
          from me,
                    except perhaps

Magritte’s dead mother, who died
          by drowning—
                    a suicide,

her body pulled
          from the water,
                    nightgown

wrapped around
          her face. I admire
                    Magritte’s defense

& disgust—
          the idea that
                    her death had any place

in his paintings, no,
          the obscured faces,
                    their opaque longing,

no. He is said
          to have said that
                    his paintings conceal

nothing, that they
          evoke mystery
                    & that the answer

to the question
          What does it mean? is
                    nothing, because

mystery means
          nothing, because
                    mystery is unknowable.

Sometimes
          a veil is just a veil &
                    sometimes a veil is

everything
          we uncloak
                    in order to see clearly.

Published in the print edition of the June 14, 2021, issue.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s