Ly cà phê cuối cùng | The Last Coffee | El último café – Cátulo Castillo & Héctor Stamponi

LY CÀ PHÊ CUỐI CÙNG

Ký ức em trở về như cơn lốc,
và mặt trời mùa thu lại lặn xuống
anh ngắm nhìn cơn mua phùn, và anh nhìn,
chiếc thìa khuấy trong ly cà phê

Ly cà phê cuối cùng
mà đôi môi lạnh lùng của em,
gọi lần ấy
trong tiếng thở dài,

Anh nhớ sự khinh miệt của em,
Chẳng từ đâu mà anh lại nhớ,
Chẳng có em mà anh lại nghe,
“Chúng ta kết thúc rồi”.
em nói lời chia tay
với vị đường và vị đắng…

Như cà phê,
như tình yêu, như sự lãng quên vậy!
Như cơn chóng mặt cuối cùng
của một sự oán hận vô nghĩa

Và ở đó, với sự độc ác của em
anh thấy mình chết đứng,
đo lường sự kiêu ngạo của em
rồi anh hiểu ra sự cô đơn của mình
mà chẳng để làm gì cả

Trời mưa
và anh đã mời em
ly cà phê cuối cùng


Phan Quỳnh Trâm dịch từ nguyên tác tiếng Tây Ban Nha “El último café” của Cátulo Castillo.

EL ÚLTIMO CAFÉ

Llega tu recuerdo en torbellino,
vuelve en el otoño a atardecer
miro la garúa, y mientras miro,
gira la cuchara de café.

Del último café
que tus labios con frío,
pidieron esa vez
con la voz de un suspiro.

Recuerdo tu desdén,
te evoco sin razón,
te escucho sin que estés.
“Lo nuestro terminó”,
dijiste en un adiós
de azúcar y de hiel…

¡Lo mismo que el café,
que el amor, que el olvido!
Que el vértigo final
de un rencor sin porqué…

Y allí, con tu impiedad,
me vi morir de pie,
medí tu vanidad
y entonces comprendí mi soledad
sin para qué…

Llovía y te ofrecí,
¡el último café!

THE LAST COFFEE

Your memory touches down like a tornado,
the autumn sun begins to set again
I watch the drizzle, and as I watch
the spoon stirs in the coffee…

In the last coffee
that your lips coldly
ordered that time
in a sighing voice.

I remember your scorn,
I recall you for no reason,
I hear you in your absence.
“We’re through now,”
you said, a goodbye
laced with sugar and bitterness…

Just like coffee,
just like love, just like oblivion!
Just like the final frenzy
of a senseless resentment…

And there, with your godlessness,
I saw myself die on my feet,
I took the measure of your vanity
and then I understood my loneliness
and its pointlessness…

It was raining and I offered you

The last coffee.

Translated into English from Spanish by Derrick Del Pilar
El último café (1963)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s